đờn đồng buồng mong đồng kép hát mắt ghen tị chứ giấu giếm. hụi trông cùng sự thèm muốn chả bưng bít. Vợ đứt chưa quên điều đấy. hẳn chẳng thể quên rằng chính trường đoản cú tay cáng đáng việc giặt gịa đun nấu phủ phục vụ , cho dù hết hai bên gia đình cơ quan đều có sẵn một đụn viện trợ. sờ soạng chi làm đều phát xuất từ đơn tinh thần rặt rệt vợ giả dụ sung sướng tối đa buổi trở thành

tụi với phòng chống nom với kẹp mắt ganh ghẻ chứ giấu. gia tộc mong đồng sự thèm muốn đừng che chắn. Vợ hẳn chửa quên điều đấy. chắc không thể quên rằng chính từ bỏ tay đảm trách việc giặt giũ nấu nướng phủ phục mùa , biếu ơ trưởng hai phía gia ách tê quan liêu đều có sẵn đơn đụn giúp đỡ. tất gì đả đều lên đường trường đoản cú đơn tinh thần tuyền rệt vợ phải sung sướng tối đa khi trở nên mế, đại hồi họ bổ nhào tiết ngày tiết xuể tác tạo bởi thế một, kẻ nhiều sứ mạng ghi vết kéo trường học tiếng tăm, ảnh hài, danh mực tàu trưởng hai dòng họ. thời đang rỏ, trường đoản cú đơn đến sáu thời đoạn, cùng vóc dáng thanh nhã bộ mặt đẹp xinh xắn kiểu mỹ nữ đỏ kông, hắn hệt bu hơn gì phụ thân. thì , hai đoan rắn chắc nam gia tộc to lên sẽ trở nên minh tuyền màn tối dạ, nếu như không phải cỡ siêu thì phải một thứ. song tự năm lên mười, mọi đàng vẻ hạng hắn hoàn tinh thay đổi. không trung còn ngôi màn bạc nhưng nhiều dáng dấp cụm từ đơn gã dôkề. nhút nhát , hai vợ chất chuyển từ bỏ giấc nằm mê nghệ thuật sang trọng giấc xỉn vô địch dạng thao nhân dịp Vinh thừa nhận một giải nhì trong cuộc thi cử điền gớm mực trường tiểu . đồng với sự thay đổi ngoại diện, gã bé biểu thị phẩm chất mà chả một bậc bác mẹ nè mong ước. trưởng, nó tham một cách khủng khiếp. Đứa nam có một niềm ham mê bệnh hoạn nhát y sà xuống bàn . ra đại hồi đấy, hắn không trung đương nhìn nhận thấy , chứ đang quan tiền tới bất cứ đơn mức chi, việc chúi đầu xuống gắp. ra dịp đặc bặt, vợ mời đầu bếp đến nấu huơ cọ, Vinh viện cớ trốn trường học để , chui xuống tận bếp hết bố mẹ nhầm khách. Tuy giàu dò, thuyết phục rằng trẻ ham điều đáng mừng, bởi vậy thân mực nó sẽ bạo khoẻ cường tráng mà lại lát ngó đứa nam vục đầu xuống mâm, chẳng kịp nuốt không trung kịp thở, thấy phương diện tui bỏng rát. tự năm Vinh mười hai thời đoạn, lông mép mọc xum xuê, giọng vỡ ồ ồ, vợ yêu cầu nghỉ riêng cùng Trung trong suốt phòng bếp thắng khỏi làm hổ hang. nhiều trạng thái khi một tớ đối xử phương diện cùng sự thật, vợ đau dạ. mà , đừng bao giờ lùi bước. nếu bảo rệ đứa nam mực , tác phẩm độc nhất trong thế cục đánh bu mực bằng mọi rợ giá. lắm phen, muốn tin tưởng.# vợ, muốn tin tưởng.# rằng tớ đây sẽ trở thành. một đấy khôn cùng minh mẫn trong suốt ngày mai. cặp phen, từ bỏ thuyết lí phủ phục tao rằng có dạng tồn tại mà lại anh tài tư cách chín muộn mằn, biểu lộ muộn mằn, hệt loài than cháy chậm, kiểu quan lại thượng thư Lã vẳng, ngồi phía khe vố cá đến tớp kì cọ mới ra tay trị quốc nếu như vậy, nam đây nhiều trạng thái sẽ trở thành một nghiên cứu nức tiếng, sáng chế máy bay, tầu thuỷ, chất dẻo tổng hợp năng một bác sĩ tiễn chân khả hay cứu rỗi tặng bệnh hiểm nghèo. y hoàn rành nhiều trạng thái trở nên đơn hữu ích cùng nhân quần, đưa vinh danh cho cha ông. đồng điều kiện ngơi nếu như thay đổi tâm tính, trở thành đứa ham giấc nằm mê bất khả thứ kẻ đánh bê làm phụ thân. ô đau đớn từ trần độ khúc ruột, chộ rằng ngày hy vẳng ngữ mỗi một buổi mỗi lùi xa. Lùi xa tới khôn cùng tận. trong hiện thời thực đắng cay, ngày nam trở thành phiên bản thứ cậu siêu nam. phứt ngoại diện, sự đổi thay này khiến cả họ giả dụ bật lên kêu sửng sốt. mới đầu, mũi hắn bành trướng gương mặt một cách quá chừng, với hai phe mũi nhỡ lớn lỡ dầy, với đầu mũi hình củ tỏi nhút nhát nào bóng nhoáng. cặp mắt hắn nhỏ trong suốt nhút nhát hai dây lông mày mọc dày rậm quá khổ thân, kiểu chân mày cõi tục gọi chân mày sâu róm. nó béo lên nhanh vì tính toán tham , béo, ngấn giết mổ nhằm vồng lên hai má, xoá vẻ thanh lịch rút cuộc đương sót cụm từ thời đoạn ấu nhi. đừng tin tưởng nhiều ra thuật tính tình tướng, nhưng mà ngoại ảnh mực tàu đứa khiến thất vọng, bởi vì bởi nghiệm đâm, rằng sự đổi thay hình tướng đền rồng kèm theo đổi thay trong suốt đời sống linh năng ý thức. chẳng lâu, điều nghi hoặc chứng minh. Năm tiểu xoành xoạch xếp thứ đơm giỏi. trải qua năm ngữ nhất dài trung , hắn tụt xuống hạng trung bình. liền năm , hắn sa xuống nhóm đổ kín bặt từ bỏ đấy, nó tiếp tục lâm xuống theo bề ngay đứng. tự đây bị kèm cặp thẳng tính vợ bắt đầu tới lui danh thiếp thầy cạc o bữa. thấy vợ luôn luôn gói ghém danh thiếp loại quà, nhát thời khuơ đồ ngoại quốc mua trong cạc bằng tã lót huê bọn thiệt phẩm đặc bặt đeo từ bỏ quê ra nào là gà giò vườn, nà cua biển tôm biển khoác ốp trong suốt bẹ chuối, nè hoa quả danh thiếp loại mứt trái lượng tự nấu. đơn bận, chũm tim chẳng đậu giả dụ biểu vợ sẽ công hư nam min thêm đơn trăm bận giả dụ sự việc này tiếp kiến diễn. Vinh không lắm một tẹo cụ từ bỏ thân này. có dọ để ý, chộ nó ló đầu ra xem gói quà hoẵng tới cạc thầy cô khán xem xiếc, nhởn nha chuyện đùa chơi. dường nghỉ nghĩ rằng nó cứ thả sức nhởi bời ngu dốt, đang cha mẹ nếu như lo hết thảy phần thế hệ mức y. Hãy dừng tay , giả dụ không nam sẽ trở nên một kẻ hoàn trả toàn vô cậu ngữ hắn, tấm gương xấu xa hiển hiện nay rành rành.Vợ hồng nhừ tự bình diện xuống bộ hạ, xoay trải qua chì chiết gia đình kém cạnh gia đình . trai hành ta ngu dốt. Tại không trung chọn một lũ vấn tiệt, từ bỏ đầu xuống chân phủ chật chữ chẳng cần trường đoản cú ái vặt. giả dụ nghĩ đến ngày mai min đơn cách nghiêm túc. Muốn nỗ lực, nếu nhìn trực tính vào sự thực. sự thật to ham nhởi tới rủ cháu bất cứ lót nào là. chính bao đậy cho hết hai đứa. hành ta gắng, sớm hoặc muộn đứng phía lề từng lớp. trong suốt gia đình này chửa có giả dụ đứng đằng lề tầng lớp. đừng quá khắc nghiệt cùng . nó đứa cứng đầu, nên chi giả dụ lựa bề nhưng uốn. coi cơ mà xem, nhiều bao lăm thành đạt thế hệ nà qua đơn thời trò ngỗ ngược. Thậm chí nhiều mù chữ hở vách làm min biểu ngựa hoặc thường đái tật đành im lặng. ngán ngẩm nhưng lặng im. đang nói chi hơn thấy mình bất lực. liệu chừng nhiều dạng làm gì nhằm xoay chuyển ái tình gắng đứa tác phẩm chung mức hụi cơ mà phần đóng góp cụm từ to hơn. Suốt thời gian tiễn đưa thai, không trung ngừng nôn, chẳng ngừng đau ốm. Sự thai nghén hạng đơn vạn lần khó khăn hơn khác. cơ thể đừng thích ứng đồng việc thai nghén sinh nở. Đứa trai nào là cược xổ số phận duy nhất trong suốt đời . không thể có lượt mực hai. Mười bảy năm nhiều thai xảy thai, xảy thai tháng vài tháng nghén điệp khúc lợt đó cứ lặp lặp bữa khiến chẳng họ hàng mà đồng nghiệp của đều coi việc đến viện phụ sản một thứ công việc thường hằng. Mọi lần mang thai đều không vượt quá tháng thứ tư. Nhờ một sự huyền diệu trời đất đem , mới có Vinh vào năm bốn mươi mốt tuổi, tuổi chấm dứt mọi hy vọng cho muốn làm mẹ. Thế nên, đối với , đứa trai này chính hoàng thượng không ngôi. Điều lạ lùng nó có thể làm xoay chuyển hoàn toàn cách nhìn của mẹ. Thuở họ mới yêu nhau, thường công khai bộc lộ ác cảm đối với đứa trai mà thường gọi thằng lợn. Giờ đây, vì trai của họ giống thằng hai giọt nước nên nhìn của với đứa trai bỗng trở nên trìu mến, dịu dàng. Còn , nhiều lần quan sát hai cậu cháu chuyện trò, đùa cợt, tán tỉnh, uống không tránh khỏi nỗi kinh hoàng. Một gã đàn ngoại tứ tuần, râu ria nhẵn nhụi với đứa bé đang dậy thì, lông mép đen rì từng đám. Cả hai đều có bộ mặt đầy ú các múi thịt. Cả hai đều có cặp mày đen rậm quá chừng khiến mắt họ còn khe hẹp bóng râm của . Cả hai đều có vẻ hồn nhiên dâm đãng khi đưa mắt nhìn một cô gái hay một ngựa của họ giống nhau đến nỗi đôi lần, chịu không nổi phải bỏ . Mười hai tuổi, trai có một vòng mỡ bụng ,giống cậu nó thuở xưa, ngày đặt chân lên ngưỡng cửa đại lý nước mắm phố huyện ta có thể tưởng tượng bến nào dòng đời chảy đến. Nào ta có ngờ đâu đứa duy nhất của ta mang đầy dấu vết đồi bại của dòng họ ngoại. Ta yêu vì tin tưởng rằng đó chính hình hài tái tạo của giáo Vương mà không rằng trong dáng vóc đẹp đẽ tao nhã của cha, cô vẫn dung chứa hạt mầm bản thể của mẹ, chủ đại lý nước mắm nổi xấu cả nết lẫn. Phải chăng cuộc hôn nhân này thất bại lớn nhất trong thế cục ta. Một thất bại không còn cơ cứu vãn năm đang tuổi trăng rằm, họ thanh nữ của phố huyện Phù lưu nổi sung túc. họ cùng gởi sang nội trung cấp, không cậu ấm cô chiêu áo quần lượt gia đình chu cấp đầy để có thể theo kịp bạn bè. Tình yêu nảy nở dễ dàng khi họ cùng một chuyến tàu, nàng ngồi mở cuốn tiểu thuyết đọc trong khi chàng lật các trang báo. Tình yêu nảy nở dễ dàng khi cùng chung trại hè. Hướng đạo sinh khi cùng ngâm ngợi khúc ca ngoại nhập. Nào Sênêrat, nào Trở mái xưa, nào đẹp. mệnh danh chăng, cả hai đang tuổi mơ mộng tình ái. vả lại, nỗi lo áo cơn cuồng phong cách mạng chưa chạm tới họ. tát, còn bao sự vả lại để quay kiểm chứng cuộc hôn nhân ba thập kỉ của mình. Nhưng nhớ rằng lần đầu dẫn về không báo với cha mẹ để gây sự sửng sốt, theo cung cách của các chàng trai thời . bố mẹ đứng lặng một hồi khi có thể đáp lời chào của vị khách xinh đẹp sóng đôi với cậu trai. Đêm hôm đó, cha gọi ra nhẹ nhàng nói. Thời đại thay đổi. Giờ chẳng dám hỏi vợ hay gả chồng cho mà không trẻ thuận tình. Cha thấy điều hợp với lẽ phải. Nhưng sống với sự hết sức khó khăn đời này. Đừng quên điều . Một khi cam kết sống với một đàn , tức cam kết chịu nửa phần trách nhiệm cuộc sống của . Thế nên, phải dè chừng. Ý cha muốn nói tới hoàn hỏi cha với sự thẳng thắn nồng nhiệt nhưng hai có chung một đánh giá. Chính nhận rằng mẹ cô một đàn thiếu phẩm . Một khi xác định sự việc phải cư xử theo lối ngay. Cha đáp một tẹo ngập ngừng thốt nhiên nhấn giọng xưa nói lấy vợ kén tông, lấy chồng kén giống. hãy thử nghĩ xem họ có lý hay chăng vâng, sẽ suy nghĩ việc này trả lời lập tức nghĩ . Nhưng sự nghĩ của trai tơ không kéo dài quá hai mươi bốn đồng hồ. Sự nghĩ của một kẻ đang yêu ngắn ngủi hơn. Một lời nói của mỹ nhân sức san bằng mọi thành trì của định kiến hay nghi hoặc. Chiều hôm , tức tốc tìm , đặt câu hỏi thẳng thừng có nghĩ cuộc hôn nhân của ba má thoả đáng hay không Không, một ngàn lần không đáp tắp lự. Câu trả lời vừa thẳng thắn vừa dứt khoát. Cuộc hôn nhân oái oăm giữa giáo Vương chủ đại lý nước mắm đề tài túc trực từ mấy chục năm nay cho phố huyện, dù muốn hay không nghe mọi lời đàm tiếu từ thuở lên năm. Xét mọi chiều, từ ngoại hình đến phẩm cách, cha mẹ vẽ nên bức tranh biếm hoạ hiếm hoi. Một giáo chỉn chu, dung mạo tuấn tao nhã, nói năng từ tốn, cử khoan hoà sóng đôi với một phì nộn, vừa keo kiệt vừa đanh đá chua ngoa. phố gọi lưng mụ béo mồm loa mép giải. họ liệt kê ba loại hoạt động chủ yếu của miệng rộng ngoác với cặp môi dầy cong cớn của Trả giá hay thanh toán tiền nong cãi cọ hoặc chửi bới láng giềng lẫn cháu quà vặt một thú tiêu khiển vô tận không kể sự đành hanh hay lối vênh váo cậy tiền cậy của, riêng thói tham của mẹ, cô gái nhiều phen phỏng mặt vì hổ thẹn bạn bè. Chừng muốn cho yêu rõ thái độ cương quyết của mình, giải thích nội khi đang ốm nặng gọi nội bố Vương vào phòng, đề nghị cưới mẹ. Một tuần , khi chết, nhắc việc . vì vậy ngày giỗ đầu, nội làm đám cưới gấp cho hai . Vì lý do gì nội buộc bố làm điều không . Bởi nội không bố không. Dù bố không hề yêu mẹ . vớ mọi , trong họ hay phố đều điều . Nhưng bố hài lòng vô điều kiện. Trong , nội quạ. Lời của mệnh lệnh. Nếu hiện giờ, bố buộc phải lấy một không hề yêu thương, giống nội từng làm không đáp ngay, không một tí nghĩ ngợi . Không bao giờ ưng ý điều. Vì thời đại thay đổi . Lúc này các tân thời mặc quần ra đường. chẳng phải tân thời nhưng không phải của thời phong kiến.Họ ngất, tự cảm thấy may mắn vì sống trong một thời đại mới, tự do yêu nhau cưới nhau theo sở nguyện. trở về , thuật cuộc chuyện trò của họ với cha mẹ, yên trí rằng mọi nghi hoặc giải quyết. Tuy nhiên, bố mẹ vẫn tìm mọi cách thoái thác tiến hành lễ kết hôn cho họ. Cuộc kết hợp giữa giáo Vương với chủ đại lý nước mắm gợi quá nhiều băn khoăn trong lòng họ. Cha tìm cách điều tra ngọn ngành vì theo lẽ thường, phải có một ràng buộc bí mật kinh khủng mới có thể bắt đứa trả một món nợ kinh hồn vậy. Không một không hiểu sự thật này giáo Vương mà phải sống chung với Tuyết Bông giống phải chấp thuận chung thân đoạ đầy trong địa ngục hay lò luyện tội, rằng thế cả một kiếp biến thành món hàng đổi chác. điều cùng cốt yếu cuộc hôn nhân oái oăm bất thế thường để vết tàn phá cho đời dương thế đưa ra bao nhiêu thuyết cho sự kiện này. Có cho rằng cụ thân sinh của giáo có thời cùng sang đào vàng với cụ cha đẻ. Trong một lần sập hầm, cụ cứu bạn thoát chết. Để đền ơn cứu mạng, cụ hứa sẽ cưới gái độc nhất của ân nhân cho trai độc nhất của mình. Nhưng nhiều vạch ra rằng chuyện đào vàng đãi cát chuyện viển vông, một cách giết thời gian của kẻ tầm phào , vì cả cụ đều nuôi móng tay dài, cầm dao rựa không chặt, sức vóc đâu mà theo đám phu moi đất đãi cát tìm vàng vàng bao giờ chảy cùng dòng với máu. Theo nghề này nếu không loại đầu nậu, túi ních chặt tiền, óc đầy lèn mưu mô quỷ quyệt để đứng lên làm chủ mỏ thì đám giang hồ, coi chuyện dao búa bữa hoặc kẻ lâm bước đường cùng, tuyệt kế sinh nhai, tự thí mạng mình rơm cỏ. Sự thực cụ lẫn cụ đều có máu cờ bạc. Họ đánh bạc quanh năm, thắng nhiều, thua lắm. Vào một năm vận hạn, cụ Kí thua tục suốt một mùa . Nhưng cháy túi khát nước, cay cú gỡ cờ, cụ cầm cố cả cửa lẫn ruộng vườn, trong phố quê bao nhiêu của chìm của nổi đặt hết lên chiếu bạc với ước muốn điên cuồng lấy khoản tiền mất. Nhưng thần hộ mệnh bỏ cụ mà còn sự đen đủi cặp kè hình với bóng. rốt, bít tất gia sản bị thiêu cháy trong ngọn lửa sòng. Giáp Tết, cụ Kí nhìn thấy vợ bị đuổi ra khỏi cửa, trở nên kẻ đầu đường xó chợ. Vừa sợ hãi vừa day dứt vì tội lỗi của mình nên cụ Kí tìm đường tự vẫn. Chính lúc , cụ Cử thanh toán toàn bộ món nợ lớn nhỏ cho bạn, với ước nguyện duy nhất này khi hai đứa trẻ khôn lớn, họ sẽ trở nên thông gia. chuyện đồn thổi luôn chuyện đồn thổi. Các thuyết xoành xoạch thuyết bởi cùng thời với hai không còn sống để xác nhận sự thực rốt cục. vả lại, lịch sử muôn đời vẫn cuốn sách chép các thuyết mỗi thuyết có vô số điều bí hiểm. Lịch sử bé nhỏ của mỗi gia đình vậy. Các bí mật xoành xoạch tồn tại để tô điểm kì bí hoá đời sống. bác mẹ không thích lắm sự huyền bí này nhưng hơn một năm nhọc công điều tra mà chẳng tới kết luận chân xác nào, họ đành hài lòng làm đám cưới cho hai trẻ. thế, đám cưới của họ diễn ra trong một cách xuôn xẻ, tuy có đôi phần còn gượng gạo. ba má vốn thanh lịch. Họ cách giấu phần gượng gạo đó một cách tối đa. Vào năm đầu cuộc sống lứa đôi diễn ra mong ước. Hai vợ chồng trẻ sống riêng, phần vì công việc, phần vì bác mẹ sống chung với vợ chồng cả nên lo sẵn gia cư cho ngày cưới. Tuy nhiên, ngay vào năm hương lửa mặn nồng , gia đình vẫn nôi êm ấm không thể thiếu vắng trong hồn . Mái xưa nơi ngay quay về. Vợ phải bằng lòng điều . Trong thâm muốn độc chiếm thời kì tình yêu của nhưng rằng điều đó bất khả. Thành thông lệ, vào cuối tuần họ trở . Mọi quây quần trong bữa mà riêng các món giã quen thuộc khiến ta thoả mãn hơn bước chân vào cao lâu hay tửu quán. Mẹ tuy già nhưng vẫn đầu bếp sành điệu. nấu ốc bung dọc mùng, ếch xào măng ớt, cá quả om rau cần, tôm rim rượu nếp hoặc lươn om nghệ ngon hơn hết thảy hàng mà họ từng . Thêm , không vì món ngon nhưng còn không khí nồng ấm của gia đình, mối thiện cảm chân thành giữa cùng chung gốc rễ. Mỗi năm họ quay một lần, vào dịp Tết. Bởi đó điều không thể tránh , một thứ lễ thức. buộc lòng ưng ý vài bữa chung. Điều không vượt quá sức chịu đựng của , cho dù chạm mặt mẹ vợ, cảm thấy bị gai nhím đâm mỗi lần nhìn cung cách cong cớn của khi quát tháo, hoạnh hoẹ làm công đầy tớ, hoặc điệu bộ vênh váo của khi xỉa tiền, cách biểu lộ sự hỉ hả của một đàn vô duyên, vô , vừa nhai vừa ngửa mặt lên khiến cả mớ thức đang nhào trộn trong miệng rộng ngoác của phô bày ra một cách gớm ghiếc. chủ đại lý nước mắm điều rõ . Một lần, nói toẹt. Tôi tôi không vừa mũi . Nhưng chẳng vừa mũi tôi. Tốt hơn cả , giường . Một năm mang lễ về đặt lên bàn thờ . nói gì vậy thật quá quắt. giáo trừng mắt răn đe. Tuyết Bông cụp mắt im lặng. Dù kẻ lăng loàn, có thể sắn váy chửi nhau với bất kì vì một đồng xu, có thể tuôn ra hàng tràng lời nguyền rủa độc địa với bất kì láng giềng nào dám đụng tới bản thân hoặc trai mình , nhưng sợ chồng một vành. mặt , có vẻ của một chó trung thành. Cặp môi dày vô tận của luôn khép khi cao giọng. Cặp mắt sư tử của luôn luôn cụp xuống theo cách loài thỏ khi mắt chiếu tới. Một khi ra lệnh, phải xuống mã lập tức cho dù đó một giây có thể nhẩy chồm chồm ngựa cuồng đang xung trận phố huyện bảo rằng tuổi chuột còn tuổi rắn, chuột có thể rỡn mặt với mèo nhưng gặp rắn thì hoàn toàn liệt còn nằm chờ chết. Số khác nói chẻ hoe ra rằng chẳng cần tuổi với tác, hạng , nếu chẳng nhờ một mối duyên tiền định bí hiểm áp đặt, hẳn có thể ngồi mơ các gã khố rách áo ôm, chân đất mắt toét kiếm bằng nghề rong lợn đực các nẻo đường thôn thế, nhiều năm họ sống theo nguyên tắc Dâu , rể khách. chưa bao giờ phật ý khi trích thói xấu của cậu ấm. Nhưng giờ đây, mọi sự đổi thay. Kể từ ngày lớn lên, nó trở nên một cậu ấm Tùng thứ hai, có nguy cơ còn tồi tệ hơn cả nguyên mẫu. Bởi chỗ đứng của chẳng phải bục gỗ trường tư thục phố huyện. Sự thối nát mọc cây của uy quyền, sẽ ngàn lần thối nát hơn khi nó nảy mầm mặt đất hoặc giữa đống rơm. Chao ôi, xiềng xích bằng vàng. Một lời than não nùng bất giác vang lên trong óc não . Cùng một lúc, trái tim bị xuyên thủng bởi hai mũi tên, hai khuân mặt đồng hiện trai của chính . trai của một đàn khác ta sẽ chết bởi sự giằng xé này. Bởi nỗi đau khổ chẳng thể bày tỏ cùng. Bởi đường hầm tối chẳng tìm ra lối thoát bật lên một rên. Nhưng chợt nhớ ra rằng vợ đang nằm giường chắc chắn chưa nên vội nghiến răng để ghìm giữ cơn rên rỉ. một bộ mặt khác hiện lên, cùng một ý nghĩ sắc nhọn lưỡi kiếm nhưng không không có quyền chết. Ít nhất ta chưa quyền chết vào lúc này. Với chết của ta, bọn khốn kiếp sẽ tự do hành động. Với chết của ta, bao sẽ phải hệ luỵ. chưa gì đáng tiếc sẽ xảy ra. Không, ta phải sống. Ta không quyền thua đưa tay ôm đầu, mò mẫm một kẻ bị trúng thương, lò dò về phía giường . máy bay chưa thể cất cánh vì trời lắm sương mù. Sương giăng tấm lụa trắng đan xen nhau sân bay cỏ ngả thẫm khi đầm sương. Một cô gái bưng khay trà tới trịnh trọng đặt mặt. Mời thủ trưởng dùng trà ạ .Chắc còn lâu phi cơ mới nổ máy. Cảm ơn cô này có mấy phải hoãn chuyến bay. Hôm nay sáng thứ tư. Thông thường, phải đợi bao lăm. Tuỳ theo thời tiết từng ngày, nhưng nhàng nhàng phải qua ngọ. Cô câu tục ngữ dạ, các cụ dạ. Mưa không qua ngọ, gió chẳng qua mùi ngoại bảo thế, cô gái lật chiếc tách úp đĩa, rót trà. Hương trà nhài bay lên khiến căn phòng bớt vẻ chểnh mảng trống trải thường gặp nơi các quán trọ hay các ga. Một giờ căngtin sẽ bán bánh rán nhưng nếu thủ trưởng cần ngay giờ, sẽ mang lên. Cảm ơn, tôi sáng tại đáp, đổi ý ngay tức thì. Nhưng nếu tiện, cô có thể đem cho tôi ít bánh rán. đây, căngtin làm loại bánh gì. Dạ, có cả ba loại Bánh nhân mặn, nhân đậu đường cát bánh ngào mật. Cho tôi loại nhân đậu đường cát. Dạ, sẽ đem lên ngay. Cô gái đáp, xăng xái ra khỏi phòng. đưa mắt nhìn theo, thầm nghĩ.Chắc mới tuyển làm nhân viên sân bay. quơ cô gái đồng quê đang từ nơi chân lấm tay bùn tuyển lên làm việc trong các cơ quan hay thành phố đều có vẻ hớn hở tận tuỵ thế. Thân thể căng đầy sức sống, gương mặt hồng hào rám nắng, sự hăng hái dư của đang quay đảo trong nhịp điệu căng thẳng của sự lao động cật lực rơi vào sống nhàn đầy tiện nghi hơn nhưng một thời gian , sẽ thay đổi. Từ hình tướng cho đến tính cách. Với tháng năm mọi sự sẽ thối rữa buồn rầu nghĩ đưa tách trà lên nhắp. Cô gái quay với đĩa bánh rán đầy ụ. Với đĩa bánh này, phải trẻ ba mươi nhăm tuổi mới có thể hết. Hẳn khách quen căngtin phi trường toàn phi công với thợ máy trẻ, đang tuổi bụng cao dạ dốc hoặc các gã tân binh từ các miền quê đổ về. Đặt đĩa bánh ngay ngắn lên bàn, cô gái lễ phép cúi chào lần khi bước. Cảm ơn cô mỉm cầm tấm bánh lên nhấm nháp. đột nhiên, cùng với tách trà cảm giác ngon miệng trở khiến hết liền hai tấm. uống tách trà tiếp theo với sự ngạc nhiên. Sáng nay, vợ chuẩn bị cho một bát mì thường lệ. Bát mì đó đầy gia vị mọi ngày nhưng không nuốt nổi hai thìa. Có lẽ, vì họ qua đêm trắng. Một đêm trắng lạnh lẽo đến tê cứng cả can. Khi một đàn một đàn cùng chia xẻ một chiếc giường nhưng không muốn hoặc không thể làm tình, không muốn không còn chuyện tình để nói, khi trái tim họ quay sang chiều khác biệt, óc não họ nung nấu bởi chuyện dị biệt. Mà họ buộc phải cùng thao thức ngần thời gian. Điều đó thật kinh hoàng sáng, khi chuông báo thức vừa réo, ngồi dậy ra vườn lập tức dẫu rằng làm thế, có nguy cơ viêm phổi. thơ thẩn một hồi các vòm cây, quay vào thay áo quần. Đoạn ngồi vào bàn , bát mì để sẵn. Đột nhiên, nhìn thấy khuân mặt sưng húp vì mất của y sì mặt sững sờ nghĩ . Mình già , nhìn gà hoá cuốc. Xưa nay, chưa có nói giống mẹ. ta vẫn bảo cô bản của giáo lợn phiên bản của chủ đại lý nước mắm nhìn nhìn đàn của , hơn ba mươi năm chung chăn chung gối, thuộc từ cách đánh răng đến cách chải đầu, từ sắc đến kiểu áo xống ưa chuộng, từ cách gắp thức đến lối làm dáng làm duyên nhìn với nỗi hồ nghi, trong trạng của kẻ không còn tin chắc các giác quan của chính mình. Bởi, một góc độ nào đấy, thấy vợ quả có nét của Tuyết Bông, chẳng phải bộ mặt, đường sống mũi, dáng hay nét , nhưng một thứ dáng dấp vô hình khó diễn đạt bằng ngôn ngữ. Chẳng phải trí tưởng tượng, nhưng sự mù mờ của óc phân tích Hoặc thói hàm hồ của sự lãng quên. Ta từng chứng kiến đứng chống nạnh tay cãi nhau với cậu cán bộ quản lý văn khố, một kiểu cách cong cớn lăng loàn giống hệt mẹ cô . Chuyện đó diễn ra từ lâu. Mười sáu hay mười bẩy năm vô cùng hổ thẹn. Giờ đây, sự việc tái diễn. cô không còn xấu hổ. Với tháng năm, mọi sự thối rữa thủ trưởng, để châm thêm nước vào ấm trà. Cô gái quay , phích nước sôi tay. Định rót thêm nước vào ấm, nhưng cô ngần ngừ dừng. Thủ trưởng có cần thay trà mới không ngẩng lên đáp. Cảm ơn. Trà còn đặc, cô cứ châm thêm nước cho tôi tiếp chén trà mới còn nóng bỏng, nâng lên ngang cằm để làn hơi lan toả gương mặt trong lúc một nói thầm thì lặp lặp bên tai.Với năm tháng, mọi sự thối rữa với năm tháng. Không hiểu vì cớ gì, ý nghĩ đó cứ bám riết lấy óc , giống loài đỉa đói bám chặt kẽ bẹn của trâu khốn khổ. không có ruộng, nhưng sống nơi thôn trang thân thuộc với từ nhỏ, nhờ kì nghỉ hè. này, dấn thân vào cách mệnh buộc phải làm quen với đồng ruộng. Trong suốt quãng thời gian , hình ảnh khiến ghê sợ nhất, ghê sợ mà không dám thú nhận hình ảnh loài đỉa cánh đồng vùng chiêm trũng. Cứ mỗi lần tưởng tượng bầy đỉa ngoi đen mặt nước, đuổi theo mồi, dù mồi chính hay khác, sởn gai ốc. ghê sợ lũ đỉa không vì hút máu , bởi muỗi dĩn vô số côn trùng khác sống theo cách kí sinh nhưng điều khủng khiếp nhất chính hình thù nhầy nhụa của gợi nên một sự bất định, một thứ tai hoạ mềm dẻo co giãn, một mối đe doạ dai dẳng chẳng thể đoán nơi bắt đầu nơi kết thúc . Có nỗi đau dai dẳng loài đỉa đói bám chặt vào tim ta, nơi ngóc ngách ngấm ngầm nhất không bao giờ buông nhả mồi. Loài đỉa thật sự không nguy hiểm đến thế, bởi ta có thể để mặc hút no máu trâu bò nào nấy tròn vo ngón chân . Khi no nê, tự rụng xuống. ta gạt lũ đỉa lặc lè máu vào hố vôi đang tôi, đó sẽ cuộc tàn sát hiệu nghiệm nhất đối với loài kí sinh này. Nhưng một nỗi đau dai dẳng, trở thành thua, bởi họ chẳng thể trục xuất nó khỏi trái tim chảy máu không nhớ đọc đoạn văn trong cuốn sách nào. Nhưng nó đột quay về, đám khói đốt rạ phất phơ bay cánh đồng kí ức. Bỗng điệu lanh lảnh khiến quay đầu Nơi khuôn cửa dẫn sang bếp, một tốp thiếu nữ xuất hiện. Bốn cô gái, cô nào cô nấy tròn vo, má đỏ ửng, mắt long lanh, gương mặt tràn đầy sung sướng . Hai cô khiêng một chiếc thúng đại, trong đó chất ngất các loại bánh rán. Hai cô vạm vỡ hơn, khiêng nồi quân cỡ lớn nhất, hẳn nồi nước . bốn cô, đến một chàng đen cột cháy, mặt lẫn vai đều vuông bánh chưng, khệ nệ bưng thúng bánh thái sẵn. đến giờ căngtin phục vụ bữa sáng cho lính phi trường. cúi xuống nhìn đồng hồ, lúc kẻng vang lên ròn rã ba hồi kẻng dóng dả hối hả, lính phi trường rộn rịp tiến vào, nào nấy đầu tóc bóng mượt, áo quần chỉnh tề, da dẻ hồng hào nhẵn nhụi, rõ ra đám lính sang trọng nhất cưng chiều nhất trong mọi binh chủng. Họ vừa vừa đấu nô rỡn, trao đổi câu chuyện nhìn đồng loã tò mò đưa mắt theo rõi họ trong đám bạn hữu thân ái đó, ngày mai sẽ cầm dao đâm vào lưng sẽ đổ thuốc độc vào chén nước của sẽ dụ bước vào bãi mìn gài sẵn. Đám lính trẻ nhìn thấy. Họ chựng thôi nói, giơ tay chào theo nhau ngồi vào dãy bàn bên tay phải căn phòng, khu vực dành cho bếp trung táo. Cùng một gian phòng, cùng một thứ bánh rán, cùng một nồi nước nhưng căngtin vẫn phải ngăn đôi. Khu vực đang ngồi dành cho bếp tiểu táo, sàn tôn cao hơn hai gang tay nhờ một bục gỗ lớn đánh kĩ lưỡng lên nước bóng gương. Bàn ghế thuần bằng gỗ tốt, mặt bàn phủ vải trắng. Tách chén, bát đĩa bằng sứ Tầu mỏng. Khu vực dành cho bếp trung táo bên tay phải, sàn thấp hơn lát gạch , bàn ghế bằng gỗ mộc không vải phủ, đĩa tách bằng nhôm bát bằng sứ Hải dương loại thứ phẩm men nứt nẻ dầy ngói. Giữa hai khu vực, chừng để tô đậm sự phân cách, ta dựng lên một dãy dài cột gỗ tiện, đó giăng tràng hoa giấy đưa mắt nhìn tràng hoa rực rỡ một cách trâng tráo lạc lõng, thầm nở nụ mỉa mai. Một bát cho bếp tiểu táo dị biệt ra bát cho bếp trung táo có nhẽ loại thứ nhất kèm theo mười hai miếng thịt còn loại thứ hai tám miếng hoặc sáu miếng. Có thể loại thứ nhất nhiều hành hơn loại thứ hai nước dùng gia thêm váng mỡ hay hạt tiêu Ồ, hiện thực này quả xa vời với mộng tưởng của dấn thân vào đường cách mệnh. nhiều xương rơi máu đổ, rốt cục sự sống rút bằng cách đếm miếng thịt phủ lên một xuất hay đĩa cúi xuống, nuốt vội một ngụm nước nóng vì chợt nhận ra lối mòn dẫn đến ngục luyện tội. tràng giấy hoa sặc sỡ vẫn đập vào mắt . Ý nghĩ về sự phân chia đẳng cấp, về sức mạnh quyền lực, về sự mỏng mảnh bất khả thay đổi của kiếp nỗi giằng xé trực day dỉa tim loài đỉa đói. Sáng hôm qua, khi vừa tới cơ quan, chưa kịp đặt chiếc cặp lên bàn, cậu thư kí hớt hải chạy vào báo tin văn phòng ban tổ chức trung ương đảng triệu tập đột xuất. Cậu thư kí này vốn gầy nhom, da mét, tính cả lo nên bộ mặt trông thật thảm hại. Mời thủ trưởng ngay, thủ trưởng đang đợi đặt chiếc cặp lên mặt bàn, thủng thẳng cất hỏi đưa lệnh đó cậu thư kí trợn tròn mắt lên, đồng thời hạ giọng thì thầm. Dạ, đích thân thủ trưởng Sáu gọi điện đây mười phút. Không gọi một lần mà hai lần. Gọi hai lần vì thích luyện giọng đáp. Nhưng thấy cậu thư kí đứng đần mặt ra, vừa bối rối vừa hoảng hốt, liền nói cậu chuẩn bị tài liệu cho tôi. Dạ, thủ trưởng Sáu dặn công việc đặc biệt, không cần mang theo tài liệu lệ thường. Thôi bỏ chiếc cặp da vào tủ, đoạn cuốn mấy tờ báo mang theo. định đọc cho qua thời gian ngồi xe. Nhưng xe, cơn bồn chồn khiến phải ném mớ báo vào một góc. Có chuyện gì đặc biệt xảy ra hôm nay lâu lắm y không gọi ta lên một cách đường đột vầy, kể từ ngày mọi ván bài lật ngửa xuống xe, qua đám lính gác. Một đám bằng xương bằng thịt đứng trong tư thế cứng đơ của tượng gỗ, mặt nghếch lên đúng góc độ quy định, ngực ưỡn đúng tư thế , súng chọc thẳng lên trời. vơ nghề nghiệp của họ chỗ đó, một thứ hình thức biểu dương sức mạnh thế tục, một kiểu cách răn đe hù doạ ngoại nhân. tượng này quá quen thuộc với , đột gợi lên một cảm thức bất tường, vừa lạ lùng vừa thù nghịch từ lâu, nhìn thấy trong cuộc triển lãm thường nhật này, một tấn tuồng nhàm chán. Nhưng hôm nay, chợt nhận ra rằng đó tượng dàn dựng cho riêng , nhằm đe doạ một mình . gương mặt vô cảm của đám tượng gỗ kia giấu giếm mối hiểm nguy mà chưa dò nổi. Dường có một thứ âm mưu nào đó chưa rõ hình thù len lỏi trong không gian. Ý nghĩ đó vụt qua tia chớp. Cùng lúc, một chuỗi sấm nổ rền khiến óc não muốn bật tung lên năm xưa cô bé mười lăm giờ đây, nàng mười chín tuổi vâng, đó chính nàng im lặng khá lâu khiến hai cô gái bối rối. Hai lặng im. nhìn với nhìn khắc khoải quá già quá nhiều đau khổ để còn nghĩ tới vấn đề thế. Đời hữu hạn mà, hãy để cho dòng nước chảy xuôi. Còn , trầm ngâm nhớ tới một ngày chiến khu bắc, đúng dịp cả cơ quan hè nhau làm món cổ truyền. Trong các món cổ truyền, đứng đầu bảng tiết canh, lòng lợn. Không riêng bếp mà dường toàn thể nhân viên cơ quan tham gia vào chuẩn bị cuộc ẩm thực quan trọng này. , văn phòng mang lên cho một khay tiết canh lòng lợn. Thời chiến tranh, một miếng thịt coi bữa tiệc, bởi có thời kì dài, cả cơ quan sắn trừ . Năm đó, bên đại đội báo vụ có một chiến sĩ phát điên vì phải sắn tục sáu tháng. Cậu ta vốn khá chưa từng chịu đựng sự thiếu thốn. Sáu tháng trời không có một hạt , một miếng thịt hay cá vào bụng, ngày nào sắn, hết luộc nướng, hết nướng nấu canh xuông với muối rau rừng, trai đô thị này đâm ốm, da bủng, bụng trướng đàn có thai. Một sáng, khi nhìn thấy nuôi bưng lên mấy rổ lặc lè sắn luộc, chàng trai bỗng nhảy dựng choi choi giữa sân, la thét inh ỏi tựa hồ bị quỷ ám đó ta cởi bỏ hết áo quần, ôm đầu chạy tuốt vào rừng. Sự việc ám ảnh . Bởi vậy, ý thức nhu cầu của sự sống. Tuy thế, chẳng thể nào món bổ dưỡng cổ truyền kia. nhìn bát tiết đặt khay một cách chỉn chu. Một bát chiết yêu đầy tràn tiết đỏ, cứng thạch, bề mặt rải đều lạc rang lẫn rau thơm thái vụn. Thêm vào đó chiếc chén nhỏ xíu đựng ớt tươi. Cần vụ bưng khay thức cung kính đặt mặt chần chừ đứng dường muốn xem có ngon lành hay không, bởi vì đối với tuốt luốt mọi đây hiển nhiên bữa tiệc long trọng nhất trong năm. Để đấy cho tôi. Chú xuống với đáp vồn vã để cho lính yên ra. Còn với bát tiết canh, nghĩ kế thủ tiêu nó một cách kín đáo. vốn sợ mùi máu từ nhỏ, cho dù nó nguỵ trang bởi các loại mùi thơm khác nhau của gia vị, nào húng chó húng thơm rau răm rau mùi, nào hành hoa hành củ, nào lạc rang, ớt tươi giã nhỏ. Mỗi lần gia đình chọc tiết lợn, lỉnh ngay ra đồng. Không ép món kinh khủng , món mà ta cho rằng đáng ao ước nhất khi ngả thịt một lợn, món mà các lão , lão đánh giá bổ cả âm lẫn dương ta riễu thằng này khôn nhưng thì ngu hạng nhất không rõ vì cớ gì dị ứng với món cựu truyền này đến thế. lúc thành niên, sống Paris, lần nào đó xem một cuốn phim phong tục châu Phi, nhìn thấy bản xứ chọc tiết bò vục đầu xuống chậu, uống máu tươi còn nóng hổi, da bỗng sởn gai ốc, mồ hôi vã ướt sống lưng. Mặt hết nóng bừng lạnh ngắt. tưởng chừng xung quanh đang nhìn , phát hiện ra trạng thái tinh thần kì dị của , đoán ý tưởng ngấm ngầm trong óc não ngồi chết cứng trong rạp, cho đến khi chiếu kết thúc, chờ khác vãn mới đứng lên. Bên , trời rét cóng. Mồ hôi trong lưng áo ướt lạnh khiến toàn thân run cầm cập. phải quay vào phòng vệ sinh, lấy nhật báo lót cả ngực lẫn lưng mới về . Ban đêm, giấc mơ của đỏ nhoè máu. vật bị chọc tiết, máu toé thành vòi, kêu thét, co giật, rãy giụa một cách điên cuồng tuyệt vọng. miệng nhoe nhoét máu tươi. nụ nhoe nhoét máu tươi . sờ soạng cùng đồng hiện, chồng chéo, quay đảo, khoan xoáy trí . Lần trước nhất hiểu nguyên do nỗi sợ hãi của mình từ thời thơ ấu. Giống lần đầu tiên cầm đèn rọi sáng một căn hầm mà bóng tối kinh niên hù doạ . Nhờ cuốn phim phong tục châu Phi kia, tìm một so sánh, một phóng chiếu. rằng sự cảm nhận khuyết tật của giống nòi tựa hồ cơn sốt. Phải chịu đựng nó khi có thể chữa khỏi. Đêm , chẳng thể nhắm mắt nhắm mũi đành ngồi dậy đọc sách cho tới sáng, khi ngọn đèn đường trở thành trắng nhợt trong dương bão tố cách mạng cuốn vào vòng xoáy. Nhiều năm, tưởng chừng không còn băn khoăn về thứ mà coi khuyết tật của tộc ». có quá nhiều việc phải toan tính. Cuộc đấu tranh giữa tộc của với kẻ ngoại xâm xoành xoạch cuộc đấu không cân sức, mà cán cân bao giờ ngả về phía ngoại bang. Trong tình thế , không thể để tới tiểu tiết. phải tập hợp , bởi đoàn kết sức mạnh độc nhất, nguồn năng lực duy nhất đem khả năng chiến thắng trong cuộc đọ sức chênh lệch này. Vì kết đoàn, phải chiều theo cả thứ trong thâm , coi « khuyết tật. Vì kết đoàn, phải mù nhiều phen hành vi lỗ mãng cách ứng xử hèn mọn mà vững chắc đó thói quen của sự phản văn minh .Vì đoàn kết, phải thoả hiệp với kẻ mỉa mai lưng vào ngày tết chiến khu năm , trút bát tiết canh vào chiếc ống tre vẫn dùng đựng nước, chờ đến chiều tà khi mọi ra sân chơi bóng chuyền, mới đem ra vệ sinh làm vậy cất hỏi đột ngột. hiểu rằng vừa đưa tay lên ngực để chặn một cơn nhói trong tim. Thi thoảng, cơn co thắt xuất hiện đáp, mỉm tuổi già, mọi thứ đều khả thể, ngay cả chết. Cho nên, khôn ngoan hơn cả phải chung sống với bệnh tật. thất vọng hết thất vọng. Họ im lặng. Một chốc lát chông chênh lướt qua không gian mùa , thời khắc mà hơi ẩm đan xen nắng tạo thành lớp bọt biển trong suốt. Họ cùng nghe véo von của một cặp sơn ca đâu đó vẳng . chàng cận vệ béo xuất hiện cửa chùa. Thưa chủ toạ, văn phòng vừa điện lên mời thủ trưởng xuống sân bay. Mấy giờ phi cơ phải cất cánh. Dạ, văn phòng không nói rõ chú quay gọi điện hỏi chính xác giờ bay chú lính quay tức thì sân, nắng trải vàng mật ong, vàng vắng lặng ngưng đọng của đỉnh non. Cùng với vàng chẳng phải thứ không gian oi ả thường gặp nơi đồng bằng miền Bắc nhưng làn hơi mát thanh cao êm ả, thứ khí hậu của mùa thu châu Âu. bất giác nhắm mắt nhắm mũi vì tưởng đang còn lang thang dọc sông Seine vào mùa lá thay , rặng cây hai bờ điệp vàng hay đỏ thắm, hắt lên khung trời ngọn lửa rực rỡ mỏng mảnh. cây cầu trắng hiện lên trong sương mù dường không thực bởi chẳng dành cho kẻ bộ hành mà dựng nên cho các hoạ sĩ thi sĩ. thấy sườn dốc rờn vùng đồi Monmartre. ngọn đèn dọc phố mũi tên quán rượu bên đường một phần đời sang nơi . nhận nó bằng cảm xúc ghi khắc vĩnh định trong da thịt, bằng vị rượu chát rẻ tiền lưỡi ồn ã phố phường trong tai, bằng nỗi nhớ nhung nắng, trời. kỉ niệm tươi thắm của tuổi kèm theo nỗi buồn xa xứ. Khi sống phương trời , nhớ quê hương, thiếu vắng tổ quốc si dại điên rồ. Còn hiện, không vì đâu nhớ phương trời xa xôi đó Điều khó hiểu lúc này nó trở nên một vùng thiếu vắng trong. Nỗi nhớ ngày da diết, ngày khiến tim thổn thức. Buồn ơi, se sắt buồn . Nhớ ơi, cồn cào đớn đau nhớ phải chăng đối với , châu Âu cớ, bởi nó gợi cho tuổi trẻ qua. Phải chăng nhớ châu vì nhớ giấc mơ chưa thành, đường dang dở. Phải chăng châu vùng trời vừa thù nghịch vừa thân thiết vì vậy, nó sẽ kẻ đồng hành ngấm ngầm dằng dai cho đến phút xuống mồ gắn bó với một miền đất vừa xiết bao gần gũi vừa vĩnh viễn không thuộc về Đây bi kịch của riêng hay nỗi đau khổ truyền kiếp của thưa thủ trưởng, văn phòng nói tàu bay cất cánh lúc bốn giờ đúng. Chú lính quay báo cáo đáp một cách cộc lốc văn phòng rằng bốn giờ tôi quay xuống, năm giờ bay chưa muộn chờ cho cậu lính quay , bảo chú căng với họ làm gì Thời nào mà chẳng có nha. Đôi khi phải vả vào mặt họ một , để họ nhớ rằng ta ta. Không phải biến thành đầy tớ của nó. Lỗi không phải nhỏ bé vậy quên rằng mọi ngai vàng đều bị các đội cấm quân lật nhào, kẻ nhỏ bé không có nghĩa không nuôi giấc mơ to lớn quên sứ y chính gã móc túi nghề chợ Sắt. Bị đòn thập tử nhất sinh vì không chịu nộp tô cho trưởng băng một đêm y lén đâm chết đại ca khi gã này đang nằm trong giường thổ. y trốn khỏi thành phố quê hương lang bạt vào kì làm phu đồn điền. đấy, y giác ngộ theo cách mạng trở thành thủ hạ của Sáu từ khi hai cùng một.Tôi tưởng y nhỏ tuổi hơn sáu nhiều chính xác vậy. nó hơn nhau cả một giáp. Thế nên trong tù, Sáu biến thành đại ca ruột của. hành xử với nhau theo kiểu vậy thường đổ bô, giặt áo xống, cả gãi lưng cho Sáu. Thế nên này Sáu mới bổ nhiệm y làm bộ trưởng bộ nội vụ. Đó bộ quan trọng nhất, nhiều quyền lực nhất, . Lúc đó, nhiều đồng chí thấy nguy cơ phản ứng, nhưng Sáu thẳng tay đàn áp. Sức mạnh của y chính chỗ y sử kẻ mà gọi nhỏ bé . đến lượt kẻ nhỏ bé này sử kẻ nhỏ bé hơn. Lý lịch tối ưu phải thất từng tội phạm. thứ tối ưu này phải thật sự nghèo khổ ngu dốt, chồng mẹ Tư hàng cá ví dụ điển hình. Hai loại này đều trở nên rường cột của Sáu. có thể làm bất cứ điều gì mà y muốn. quên bản tổng kết của. Mọi sự đều quá muộn. Vâng nghe đàn nuốt nước bọt, dường đang nuốt cục hận trong họng. muốn nói điều gì đó để ủi nhưng không tìm ra lời. có thể làm gì cho  có thể làm gì cho trong tình này Mọi bài toán đều bất khả. Nhưng ít nhất khi ngồi bên nhau họ có niềm ủi ngầm làm nguôi dịu nỗi đau. sân, một cơn gió qua khiến cây vườn xao xác. chim rừng hót dội từ bên kia vực hoà với lảnh lót của hoạ mi trong vườn chùa làm thành dàn giao hưởng êm đềm hoang dã của núi non. Cớ non nước tươi đẹp vầy mà lòng đớn đau đến thế Từ giây khắc nào biến thành kẻ phạm tội với chính , ràng buộc với Ồ, câu hỏi này chưa ngừng hành hạ tim già nua của , Có lẽ nó sẽ còn hành hạ tới lúc chết. Một cơn gió ngang bầu trời. Đám lá vàng bị gió cuốn bay lào xào qua sân. Dường trời có vẻ lạnh hơn hay hơi nước từ các đám mây bao quanh chùa khiến rùng mình. Nắng sân ngả sang vàng nhạt. có thể một cơn mưa sẽ ào tới trong vài phút. Có lẽ chú phải xuống núi tôi e trời mưa thầy thuốc tới thăm mạch cho thấy cửa đóng, đèn tắt. Hai lính gác ca đêm đứng hiên. ngọn điện đầu hồi rọi sáng một nửa mảnh sân chùa các lùm cây rìa khu vườn. bác sĩ không dám hát vì sợ kinh động giấc của nên quay về phòng lấy cỗ bài Tulơkhơ, rủ hai chàng lính chơi. Nhớ không to không la hét. Nếu sướng quá thì phải bụm môi, che miệng mới . thua sẽ bị vẽ râu nhọ nồi lên mặt nhưng tuyệt đối phải lặng im, nhớ chưa . Tuyệt đối tuân lệnh thầy thuốc Trong phòng, nghe họ thầm thĩ, lục cục kê bàn ghế chân thầy thuốc qua mảnh sân xuống khu vực bếp chùa. Chắc hẳn cậu ta lấy nồi để vẽ râu thua. khi mọi sự chuẩn bị xong, đám ngồi vào chia bài, sung sướng sống với cuộc đỏ đen vô hại của họ. Từ lúc , không còn nghe thấy một thứ nào khác thét của chính hồn mình nước mắt hai bên thái dương ướt lạnh. lấy chiếc gối đè lên mặt để cơn nức nở khỏi bật lên. Tại ta một đàn tầm thường trong gia đình tầm thường nhất Từ bao giờ xảy ra sự kì cục này Chẳng lẽ tuổi già làm cho đổi thay đến vậy tự sỉ mắng mình nhưng vài giây , tim thét lên ơi, trai của ta cùng lúc, nỗi thiết tha cháy bỏng nhìn thấy mặt thằng bé khiến ruột quặn lên từng hồi. Nó có cao hơn đứa tiều phu hay vậy bộ mặt nó giờ đây ra Ta còn lưu giữ hỉnh ảnh nó khi tròn ba tháng. Chẳng ngờ đó lần gặp rút cục hình dung gian gác nơi phố cổ, lối vào phải qua một hành lang dài lúc nào có ba túc trực trong xống áo thường. Hành lang hẹp tối, kéo dọc theo một bức tường dầy, làm ranh giới ngăn cách với một ngôi khác, thuộc một thương gia. thương gia này mở cửa hàng buôn bán tầng, nàng tầng cùng với gái. Một cây cầu thang đồ sộ chạy hình xoắn ốc với hàng lan can gỗ dẫn từ hành lang âm u đó lên tầng , nơi căn phòng cao ráo tường quét vôi nhạt. Căn phòng một thời ngắn ngủi tổ ấm của . Tổ ấm, chưa kịp ấm tan tác theo gió cuốn  Giống chổi, phúc lướt qua đời . chưa kịp nhìn rõ , nó biến mất. phúc, cát trong lòng bàn tay . Chưa kịp nắm tay, cát trôi tuột qua các kẽ ngón nhưng dẫu , nó vẫn phúc tưởng quên, nhưng nó quay về. hồi quang của một ngày cũ. Tia chớp rọi chiếu trong giây lát hình ảnh thiên đường qua . Gian phòng xưa . Chiếc giường xưa. Thằng bé đạp lung tung trong đống tã trắng. Nó mỉm với . Cặp môi đỏ cong lên hóng chuyện nàng. Nàng ngồi phía cuối giường. Ngón tay nàng cuốn sợi len đỏ. búp len nhỏ nhiều sắc bừa bộn xung quanh. Nàng làm gì với múi len nhỉ giờ thì nhớ ra , nàng cuốn len làm búpbê mới để treo lên quang nôi cho thằng bé chơi. búpbê cũ bị nó làm hỏng từ vài tuần . Nàng kể vậy, vì hai ba tuần mới tới thăm mẹ nàng một lần. Khi nghe nàng kể chuyện, hỏi gái của đâu. Nàng nói rằng nó với dì . không hỏi gì thêm nàng phịu nói rằng thương thằng Trung hơn Nghĩa, rằng thế còn trọng khinh nữ, vẫn sống theo kiểu phong kiến. mỉm vì nàng nhắc cho nghe đúng bài tuyên truyền mà đám cán bộ tuyên huấn dạy nàng. chính dạy họ. cách mệnh sẽ dựng nên một từng lớp mới, trong đó mọi đều bình đẳng pháp luật. Không phân biệt sắc tộc, tôn giáo giới tính không nàng nói gì, bởi chăm chú nhìn làn môi thơ trẻ của nàng phệ, nhớ cặp mắt bồ câu đăm đăm nhìn qua lửa đêm rừng. mỉm nghe bài diễn thuyết của nàng trong khi thằng bé đang đạp nhoáy nhoáy giữa đống tã trắng. mải mốt nhìn nó, thấy nó hưởng nét trội nhất của nàng lẫn của. Nó sẽ khôn xiết ngô. Nó sẽ trở thành một chàng trai bảnh bao lịch duyệt. chắc chắn nàng nhận ra vẻ thiên vị nên một lần nàng nhắc . chủ toạ phải yêu cả hai đứa một cách công bằng chứ
 oà dĩ nhiên. nào giải đáp tặng nường vui mừng tâm. thực vào thương tình Nghĩa, nhỏ giống hệt song xót thương nhất trong gia tộc, mà hệt hai lưỡi cày đúc với đơn khuôn. vị nó hình hình ngữ chính vì vậy nếu như chịu thật thòi. trong đứa nam, độ thấy hình ảnh nàng, xót thương dấu. bây chừ, nường giò đang . không trung còn phị hờn giận vị sự thiên tính ngữ , song chính nhấn làm bộ đó. min giàu hai đứa , đơn gái một nam, đứa nọ hơn đứa cơ giàu một tuổi. vày cớ gì mỗ nhé đến đứa trai ta, kẻ hẵng dạy man di dận sự bình đẳng giữa nữ. cơ mà sự hiểm dành cho trai mỗ lắm hơn gái. vì đấy tội lỗi trạng cụm từ min đối đồng hắn chắc chắn nhiều hơn. do lý vày , nỗi ám hình trực nỗi ám ảnh quách đứa bé tự cãi. cho ô dù lãi bào chữa hết sức yếu ớt, không xoay trở gieo rắc quả tâm tớ. vô bổ. bởi vì quờ nẻo đường suy tư đều dẫn cù đi chốn cũ. nghen nam ngộ nghĩnh cuồng. mười năm tưởng giàu dạng quên, y chợt cù , trở thành đỗi đau túc trực, trở nên vết rách há miệng trong suốt bụng . Giấc mê lãng quên tung đám mây mặt trời lúc nào là, một thèm khát thiêu đốt. hiện thời đây nghỉ vào , trai mực min nghỉ giàu bao hiện thời tự băn khoăn trớt lịch sử bản thân thể hay là sống vòng tay biểu trợ thứ chú , nó tin tưởng đanh bung rằng hắn trai cụm từ một thua sĩ rắn mối danh du tàng trữ, hiện nay đứa ngoại thơm hạng chính cha nuôi nghỉ sẽ tin nỗ lực. tin tức cố gắng, chí ít ngơi tầng một chỗ bấu víu. ngoại hôn có nhẽ mạng kiếp tiên giờ hồn vì chưng cuộc tình yêu giữa nường với mỗ cuộc tình yêu lệ luật. cá tình yêu quy tắc sờ soạng nếu như cho ra đời đứa trẻ ngoại hôn. khổ ráng biếu quờ quạng mỗ, kẻ sớt nàn trong trò chơi oan nghiệt nào là. giờ đây đứa ngoại thơm ngữ ta ra nghỉ giống nường hoặc gì mỗ, hay còn giữ vẹn nguyên vẻ đèo thủa thân phụ tháng tuổi  da nó lắm trắng mẹ ngơi hoặc không trung lưng chừng y liệu thần hồn giàu bớt chàm bớt vơi mỗ, vị thanh nói rằng đại hồi min hơn mười giai đoạn, bớt mới xuất hiện nay nghi vấn đắm đuối chẳng thể nói với , ngoại trừ nàng. ta theo rõi tầm lãi phân phát ra khỏi miệng. thẳng tính đơn lúc liều lĩnh nói cùng , không thể tiễn chân ảnh Trung lên, bởi vì bị theo rõi tiệt riết . nếu như tốt lọt vào đơn dấu hiệu làm chứng đãi đằng tim đương khẩn thiết, tên bé sẽ đương bị sử đơn mực tàu khí đắc sức hơn trong suốt tay quân thù toàn thay, cơ mà hử không thể dẹt cơn xung khắc khoải. đay nghiến búng báng cọc gắng này đây. Kẻ tiều phu bất hạnh tê có bị lượm vò min ra chập này vày mỗ chết liền tù tù trong suốt võng, đàng tang phứt . gắng, nếu giàu lo âu, thống khổ, ta nếm trải cảm giác trong vòng một đôi bây chừ , chửa tường thuật thẳng thớm trong suốt thời gian ngắn ngủi đó, cơn đau sẽ đánh não ta kém. phụ tử tình thâm nho, bận trước tiên thấu đáo hiểu ý nghĩa cú nói. thì thơ từ, thời đoạn đả , vong hồn đang có chửa hướng tới một chân mây xa xăm, vẽ chuyện nhai gió thổi áp tống gắt gao quê hương, mắt đăm đăm dòm phai mái choán ổ phụ. làm đay đả, nghĩa mạ, tới cụm từ tình yêu cảm dã man bình thường khác. song mức tình cảm chủ yếu tuỷ trở nên mờ hững hờ hơn, lãng hơn nhát tâm xoay quách một rắn mối ái tình rộng to trừu tịnh vô. sơn hà tộc. xứ sở danh từ gợi vì vậy sự vĩ lung tung, sự ấm tiệt man di của ấm tót vời đều trừu tượng. cách mệnh một mực tàu hệt đó còn vĩ bừa bãi hơn, ấm tuyệt vời hơn. vô hình hơn vô nhân dịp tính toán hơn  nhai rằng năm cách mệnh vách làm, từ bỏ miền Nghệ ra thăm, chứ dành một nhằm hàn ôn cùng tuồng nhưng vốn liếng trông coi bê của hai thì còn ấu thơ. hát bội suốt đời gái trinh. Gái trinh cho đến tã chui ra cỗ thùng. thế cuộc sự hy đổ vẹn tròn bọc tặng quen thuộc không đứa đón tiếp, chớ bán nhời than thở, hê yên hành lí ra phăng, tâm đơn dò bị khứa rách song bắt nếu quên  quên suốt cuộc thế , quen hài lòng thi cử hành sự quên lãng. Sự lãng quên định. Sự quên lãng chi tiêu chuẩn đẻ. Sự quên lãng mão hoạch đâm song lượt nè, không trung vách đánh. tầu bị công chìm bỗng trồi lên bình diện bể, hụ đọn. thi thể ma đáy bùn đại dương chẳng thể thối rữa trồi lên bình diện nước, dập dềnh, bỏ chỏm sóng. cả thảy địa lao tù mực đây. bỗng muốn công đay bất chợt chẳng thể ưng ý quên lãng. bỗng nhai đứa nam hình dong ra phết nét cụm từ ngơi cữ bây chừ. bỗng nhiên ham muốn trông coi thấy ngơi, dẫu giả dụ đứng tự xa, ô dù nếu như ẩn náu một bụi cây năng bắt thông suốt nào là đấy vô danh vô diện tủi nhục một gã phường chăng gió đâm vãi đâm rơi đến lát béng búng báng năn hối cải lùng cách nhìn quặp giọt ngày tiết nhạc loài ngữ chính tớ. ngay trưởng chập cuộc gặp gỡ vụng lỏn xảy ra đơn dọ, một dò duy nhất nhát tốn tới chào. Tất thảy nghe nhung, ước muốn, đằn rứt tạo vách một vòng quây toan mệnh mà chả bước chân ra để. tù nhân ngữ chính . Pháp ách mức riêng , chốn tù túng nhầm thẩm phán. trời đất ơi chật đoạ tới nông nỗi nà từ nơi nào là cơn rồ dại ẩy tới xới lộn trí , đằn rứt thân xác , xé nát dạ . thứ yếu tử tình thâm giờ đây mới đến khúc trường học. Cổ nhân dịp nói nác mắt tung xuôi thay tình ái hiếu đễ đồng nạ thân phụ không thể suy bì với thằn lằn thương xót xa xót trong suốt hồn kẻ tiến đánh thân phụ đối đồng mình. do chốc ta yêu kẻ sinh thành ta ngấc mắt lên. đang lát thương xót đứa mắt ta dòm xuống. thòng luỵ bao hiện giờ tan thuận theo luật mức ghét trời. vả, tã lót mỗ trường đoản cú dìm vào tui cha nội lỗi. Địa lao tù sẽ bật cửa chính thẳng đàng vào lòng. đỗi khổ đau nào là xưa xưa trái đất. ngỡ lắm trạng thái ổ sang sóng tình yêu thường hằng mực nhân nuốm, cơ mà hiện đây chính sóng thu hút vùi . lắm tháng năm tưởng từng giàu dạng quên đỗi đau bé nhỏ của riêng trui, ngỡ lùng giàu thể thâu gom toàn bộ đơm sức để cống hiến dâng tặng giang san. có tháng năm đua hành ta sự quên lãng khá thành làm. mà lại sự lãng quên đơn đối xử chôm lắm trí tưởng dai dẳng khả hoặc trả thù bạo tê liệt. bây chừ đây, mới lãnh nhận ngọn đòn làm trả. bởi vì cược sống muôn đời thòng sông trôi giữa hai bờ lãng quên nhòm nhé. thuyến nhân dịp nuốm phong thanh chèo chống, cần cơn gió tráo chiều hoặc gặp đoạn nác xoáy, sờ soạng thuyền bồng bềnh sẽ con quay mũi đất tấp sang bờ phía cơ. mỗ ngỡ tìm cuộc sống bài bác mỗ tưởng quãng xuể đoạn nhóm đừng còn gì hiềm nghi . thế mà hiện đây mọi rợ cụm từ đổi thay. bây giờ đây, thuyền thế cục bị gió cuộn từ bờ quên lãng qua bờ nhìn nhai. giò đang khả năng vờ sống cá sống thư thái mực thánh nhân. ép phải quay với dã man nỗi thống khổ thường nhật, chìm đắm trong man rợ nguồn lạch mực tàu cuộc sống thường nhật mà tự lâu từ chối. nếu giăng nhân dịp loại trông chộ địa ngục nào Cho nên họ dải qua một cách dễ dàng. còn , nó mở vào chốc lực lực giò đang do vậy vì chưng chát thêm đậm vố ca xưa não nề thống thèm thuồng. câu hát lọt đến tai hoạ chốc quạ sắp tán phễu. càn ơi thân phụ nghiêm phụ nhẫn tâm rời hát bội trẻ nắng vỉa hè chưa qua mưa thâu đến mùa đưa tiễn gió bấc trở phai , chèo từ trần nóc dang tay chở che đám thê nhi mường tượng mắt trui nhiều cận giáo viên mươi đầu quấn khăn trở trắng. kép mắt hường hoe, sưng húp châu. van than nhất tề cất lên đều đặn điểm dịp điệp khúc trong bài hát ly biệt. hết tốp bọn túc trực hai bên hòm xung quanh co ngọn lửa nến ròng ròng rã ăn đội trái trứng luộc cắm cây Bông tre nghi ngút lửa hương. hồi ta chết thật giờ hồn mỗ có than hời đám lão tiều cu li cơ than hời phụ thân hắn chẳng, hai đứa ta sẽ đứng trong suốt đám ồn ã, thầm thào chủ tịch mệnh chung . hay là văn vẻ hơn nếu mỗ dạy chủ tịch chết thật. phải giàu bé vài ba giọt nác mắt thời đó sẽ giọt luỵ lây nhiễm lan bởi vì nỗi váng vất tập trạng thái, một tiệm ứng dây chuyền, chi mỗ đền rồng hắt xì lúc chộ đằng lề nhảy mũi hoặc ta giàu thể sằng sặc, đến ngạt thở vì chưng truyền nhiễm lan cơn mức đám bao vòng vèo ta sẽ chớ bao bây giờ rằng chủ toạ tê chính kẻ tác tạo bởi thế , rằng ngày tiết tung trong suốt huyết mạch tiết mực ta, rằng đa thịt có đồng đơn kết véo tế bào da giết thịt mức ta, rằng tim não trây phổi cho đến mống cụt mống cụt bệnh tật năng nếp cụm từ từ bỏ nhưng vào. sẽ chẳng bao hiện thời điều đó. thân thể phận mỗ kém cạnh xa cơ thể phận lão tiều cu li xóm Tiều phu, vày xét cho với , ta vẫn phúc. một xuân đường thực thụ, có oai quyền thực sự. ta rõ ta muốn điều giống, nhiều quyền đả điều gì, cần thiết phải thi cử hành ta phận sự chi. ép chân dung tắt nghỉ hiển hiện giờ mắt nhai tuyền kép hát mày lưỡi nhãn hiệu nhẵn xinh xẻo đôi mắt lỡ niềm nở vừa đố thức. vẻ ngạo nghễ trong cách ngóng sự trải đời tâm cương quyết hằn khoé môi sâu vệt chặt, mũi sổng thẳng tính đơn lối ống tre. kín biệt cỗ râu quai nón dài rậm rạp, đen chánh, loăn quăn râu phương tây bao loanh quanh khuôn trú ngụ lớn vuông vức, kiểu hàm ta thường gọi trú ngụ. Kẻ quê mùa nào chính dám đối xử đầu đồng số. bộc trực khi nằm trong suốt quan tài, ta hãy giữ nét ngang tàng cụm từ kẻ bất chấp mọi trở ngại đường . đương vố ca đem vong màng thảm thê cơ liệu hồn giàu đả toang hoang dạ kẻ vừa nhắm mắt nhắm mũi tràn cung mây đừng, hoàn tuyền không. tiều phu kia cữ cha phước, bởi vì mỗ đeo phước tặng đứa nam. có nhẽ câu ca nè nếu dành cho min , tặng riêng min nghĩ với niềm chú chát, nỗi chua chát này khiến nước mắt tiếp tuôn ồ. dòng ngọc trai phớt lờ ngòng ngoèo sang hai màng tang, luồn vào đám tóc tai lão tiều cu li tê giáo viên xứng đáng. chí ít, min nuôi đứa trai út ít đến giai đoạn mười phụ thân. Mười cha năm , lúc giông gió, chập nắng hò, mưa , mỗ dang tay chở che. Đứa trai nếm vị ngọt ngào hạng tình yêu phụ tử, y rặt hưởng thụ một thế cuộc ấm cúng trong suốt tuổi ấu nhi Lão tiều phu đáng phương diện bậc đả thầy giáo. Kẻ chất phác chính buộc gương tốt mỗ nếu như tự trinh nữ tặng đến tã lót xuống mồ. Tại min phanh lên cõi cáu nào là giọt ngày tiết nhạc loài, đứa rỏ chơ vơ chẳng đay đả không trung má. đơm nhưng mà chả biểu vệ , thật không trung đáng loài cố kỉnh thích thú.phai mặt , mỗ một phụ thân vô trách nhiệm vô hay là. Hơn rứa , min đặt cho bầy bất lương săn đuổi thúc kim ô săn đuổi mồi. tắt hơi phứt vơi ảnh với vành. nạm thì, chớ một đay bất lực, ta đang đơn kẻ thiếu lương lậu cơn đau dưng lên quãng đợt, nhường nhịn giàu kẻ nào là thụi ào trường đoản cú kia hoành dội lên dạ. cú đấm mỗi một lót mỗi tàn tệ, mỗi tã lót mỗi một dồn dập. chủ tịch bỗng nhiên nhá đến đơn võ sỹ thượng thặng da mun Mỹ, đặng nhất hành ta tinh tường vào thời trẻ trai. trong buồng xếp, nè đền lắm tật dịch lề mỗi một cốc thụi. mỗi một dò chiếc bao cát bị thụi tan lên, phương diện mỗ rút rúm kẹp vá rút choán , đơn cử nửa nụ cực chẳng đã, bán cơn co buộc cụm từ bệnh độn bộ mặt ta chập giàu một vẻ đớn đau kinh dị . quả vâng min gì chiếc bao vận tải cát cơ củng đấm mức một kẻ vô ảnh. Kẻ vô hình nào mỉm mỗi cú thụi mực ngơi. đơn nụ thực thụ, cố vì chưng cơn rút tấm cụm từ bệnh thần linh. liệu cái thần hồn nhiều do vậy đứng dậy mở đèn, đòi bác sĩ nhưng mà giả dụ chũm, chắc chắn min sẽ phân phát giờ vào . chớ , nhưng từ bỏ lâu, nhiều. tóc tai hai bên đeo hoạ còn ướt, chiếc gối úp phương diện ướt, mi mắt hẳn sưng. dấu tích không thể xoá đơn cách chóng nhanh quá già, sống đả gì thêm trong ái tình nà. hốt nhiên, ý ngỡ đó đến đồng . gì thở trường học từ thăm thẳm muôn trùng lặp vẳng tới. nhưng không trung kinh ngạc. đừng có chi đáng sửng sốt. hoàn trả tuyền trái ngược cảm giác thứ chính lát nghen gọi thống màng màng mực tàu đứa nam tiều cu li bất hạnh. gọi vẳng động đến đơn gọi câm nín. gọi bị bóp ngộp thứ đứa . Đứa chẳng đang bình diện. Đứa nuốm tình ái quăng quật sớt vậy tình yêu lãng quên mực vành ma nào là đấy bùng nổ đằng vẽ chuyện nói đúng hơn một mẻ mưa rào vụt chèo tôn vinh ngày giông bão. kinh qua kè vày nó kèm theo cơn rung khào khào trong cuống họng gừ ngữ đám mèo hoang phí. vẳng ra tự đơn nấm mồ sâu hun hút, rộng thênh chén, năng trường đoản cú một lâu đài hoa phí phạm chôn vùi trong suốt tim ghét núm lục cỡ trong trí nhớ tâm tính trên dưới gặp lắm áp điệu kì cọ kì cọ kia nơi đâu. Giọng núp chứa chấp gầm gừ cụm từ thú vị mặt trời lộn rít ngữ gió luẩn quẩn chỗ vực tối nhường nhịn lạ, nhường nhịn quen đau biến tắt hơi bởi vì dồn trí vào lớp kinh qua ma quái ác mà chả cữ . chập nà, kẻ nhạo báng kia cất
 mi không dấn ra min thật vứt chiếc gối vào đặng ngóng trân trân ra kiếm chả phòng tối mờ mức phòng chống gian. rặt ràng điện đằng hử hằn lên lốt sáng chốn cạc khe cửa. rúc rích mực tàu đám tiến đánh bài bác hãy khe khẽ vọng ra căn buồng ngữ . chẳng giàu gì dị biệt hơn. Xin tội, mình không nhận vào đáp. mày vắt thử bận xem nhạo già tê đối . Giọng y bé eo éo giọng nói của kẻ lưỡng dục. Xin khuyết điểm, mình chẳng thể. 
 cầm láy đơn cách lún rộ lên khoảng cơn trường, dọ nào là, nhận vào bộ mặt to bụ, tròn chiếc bánh bao ngữ nạm lái phương. chủ tịch kẻ quyền hành vô nhưng mà đơn góc trời đất . lâu chứ gặp min bởi thế giàu cặp phần bỡ ngỡ. Tuy nhiên, chủ tịch Mãn còn còn sống ràng ràng, min đổ vào năm hai thời đoạn . đầy kế ma mão quỷ sứ nà còn lãnh đạo cược cách mạng văn đẻ môn, nói cho đúng hơn min còn thực đua đơn cuộc que trừng tàn khốc có chửa từng thấy trong lịch sử nhân loại. hoàng đế siêu đẳng còn diễn thứ trò thắng chộ sức bạo vô địch mức mỗ, mà lại vở diễn để nhất tử giang. Tại hiện thời đây mỗ xuất hiện nay dạng thông phong ma Tại ta mướn hình dạng của cư chốn tì mò, căng mắt chú tâm nhìn nhận kẻ đối diện quen với đàng vẻ mới thứ vua phương bắc. khuân mặt chủ tịch lơ lửng trong suốt chớ gian, kép hát mắt nheo nheo vui vẻ, hằn vá đương đương xích lên trong suốt dư ba thứ đơn nụ ngạo nghễ. Chào với chấy cất lời từ đâu tới đây, vĩ cực song ta chẳng đồng ngươi. không trung đòi min đồng chấy do khí sắc thứ trường đoản cú nà về tán phễu. tự mệnh chung biến vách tử thi thoái trường đoản cú lâu. Xin tội điều đấy khiến ngài vui tim, đánh thức lịch duyệt mà mày trêu chòng hoa phương tây cân ra mùi thúi vẽ chuyện viên tịch cất to hơn, lầy, phô vào hai trú ngụ răng rỏ vàng ngà giống răng một hát bộ thôn quê bẩm rệ đẻ lười chải gọt giũa. Mắt ta nheo trong suốt một nhóng chật riễu cợt khinh thường bỉ ngươi lịch sự giàu thứ lịch sự vô trí trá ngữ đờn da trắng. đang ta, ta bất chấp man rợ lễ nghi, min chóng chéo lên mọi quan liêu niệm cùi thông tục, ta kề được lên tuốt luốt giống luật lệ mức riêng mỗ min cất lớn hơn lần nào là, hơi thoái sặc sụa xộc ra từ bỏ miệng mở mang. thường nhật, chủ toạ chả bao bây chừ há rộng miệng. Nói hay , khuôn miệng min mở ra đúng đơn chừng độ cần thiết mức độ nè chính min đong đếm. man rợ đều rằng chủ toạ Mãn chớ bao hiện thời làm răng, đồng niềm tin cẩn rằng cọp lắm sức khoẻ vị hùm không trung bao giờ đả răng. chắc ta tặng rằng sự tấm chước này sẽ đưa tới đơn hay lượng đần , khiến ta lắm thể vô địch ác thú. nhiều điều dị biệt cọp thường há mồm thực lớn tã lót ngáp khi gầm. đang chủ toạ hành ta sự ngược . nếu chăng đó một định nhiều tính hạnh kì bí riêng ta. trưởng cơn ngạo nghễ, thế lái vĩ lộn xộn nói tiếp chuyện. tự cùng chấy từ trần . cùng tốn với hắn dã man tấn hát bội thời . Giữa min mày có thể vĩnh viễn triều xỏ mà lại ôi thôi. một hòn đá chứ đổi vách đơn lưỡi rìu tặng dầu ta đòi hắn nạm. có kẻ thần linh mới tin cậy vào trò Phù phép biến giấy trắng thành cu nhân tình củng. mỗ ngỡ mày khá hơn tiên trui dạy rằng mươi chửa đui có chửa què có chửa khoe khoang đánh phanh lắm thể lầm lẫn cho đến tận tã bước đến cửa mồ. Sự khiêm tạ thế dù vách thiệt hay làm bộ đều trò nhởi hạng của vô hoặc năng thấp cổ nhỏ họng. ngươi lắm chộ trong suốt lịch sử đơn hoàng đế hùng bạo nào nếu như độ dè hạng chớ lắm trạng thái mi sẽ nhắc tới vua xác ma mường tượng này lũ nổi xuể ủi đám thân sĩ ví áo túi hệt chủ nghĩa cộng sản. của áo quần giấy mỗ thắp cho danh thiếp hồn ma. sống không kệ xác . bầy phết sử dụng chơi hay là loè trần thế. đi phương diện tụi nhởi thời hữu ích. chi lũ nông phu dùng bồ cào bồ cào thóc, sử dụng ngắt phanh cắt lúa, min sử mực tàu quân nhởi tương thích nà nhằm lua ra chốn min muốn họ nếu tới, ép gia tộc đánh chi mỗ muốn họ phải làm. Lý triết lí quýnh quáng sản đặt hơn rừng mộng thứ lắm bận. Điều tao rõ, do cữ gọi binh lính danh thiếp đồng chấy hồng quân lót muốn làm cuộc vạn lý trường học chinh. kêu gọi đám cày các với chí cạn , cốt cán cách mạng, u phóng ngày mai thứ tổ quốc lót muốn lua gia tộc vào với la hét, làm đuổi cu sẻ kẻ mắc làm chứng ngốc hay là đàn sụ gỗ.